KẾT NỐI BẠN BÈ

CHUYỆN GIÁ - LƯƠNG - TIỀN

Người viết lmson 2. Tháng Ba 2011 14:08

Dạo này bão giá quá, lạm phát cứ chực chờ mà xăng và điện cứ thế tăng giá bà con oải quá sinh ra thơ thẩn cho khuây khoả, thấy trên net có nhiều bài chế vui vui sưu tầm post lên các bạn xem cho vui.

ĐÂY THÔN LM PHÁT
Sao em không v
xem bão giá,
T
my ngày qua chi vi luôn.
Ti
n lương va lãnh cm đi ch,
Bão giá quây quanh m
t xanh dn.
Giá theo l
i giá lương đường lương,
Đ
i sng hôm nay tht thm thương.
Ti
n lương tin thưởng như chiếc lá,
Có tr
qua mùa bão giá không?
M
ơ đến ngày nao đến ngày nao,
L
ương mình được lãnh tăng tht cao.
Đi
n nước xăng du- chuyn nh,
Cu
i tháng lãnh lương, th cái phào.
~~ (Hàn M
c Cm) ~~

Thời lạm phát mà lại thêm xăng tăng giá

Anh đi viên thc dy
Th
y tri khuya lm ri
Mà sao Bác v
n ngi
Thì ra Bác m
t ng
Anh đ
i viên nói nh
Xăng tăng giá Bác
ơi
Bác b
o Bác biết ri
M
ười chín nghìn mt lít
Anh đ
i viên st xt
Xe cháu xe tay ga
"Xe bác toyota
Chú kh
sao bng Bác"
Hai bác cháu ph
phc
Vì l
m phát dâng cao
Và h
cùng ước ao
C
u cho lương "Lên giá".

Bức xúc quá thế là bà con bèn tập trung biểu tình giơ biểu ngữ các kiểu, tây cũng tham gia

Ta cũng có

 

Bước ti trm xăng bng thy ru,
N
sao lên giá, giết em đi.
Loay hoay vót vét vài đ
ng chót,
s
p ti đem xe đi ly tin.
Th
y giá xăng lòng như kiến cn,
Đi h
c chng bun ly xe ra,
D
ng chân đng cnh thng xe buýt,
M
t mnh tri riêng xăng vi ta!!!

Xăng lên thế thì chúng tớ chạy bộ

hay là đi xe đạp nhé

Và cuối cùng hệ quả của giá xăng lên là vậy đây nè

Xe ga thoái trào về xe đạp .
Công ten nơ chuyển sang xe trâu .
Hà Nội lại leng keng đi tàu.
Phố xá yên bình như bao cấp.
Tôi lại đạp xe đèo em đến lớp
Xích lô đi về trong lễ đón dâu
Chị tôi chạy bộ ra siêu thị mua rau
Và công an nghỉ hưu vì ko ai vượt đèn đỏ
Mũ bảo hiểm bỗng nhiên vứt xó
Chó chạy tung tăng trên phố với ông già
Mẹ tôi rồ xe đạp điện ra ga
Cu hàng xóm patanh đi mua rượu
Ôi cuộc sống thời tiết kiệm nhiên liệu
Mới bình dị và thơ mộng biết bao

 

Tags:

Giải trí

Comments

02/03/2011 6:21:22 CH #

quanghk

Cam on ban Son.Cuoi meooo ca mieng

quanghk

03/03/2011 6:58:08 SA #

lhtuan

Góp vui...

Đau đầu vì điện, điên đầu vì đô, ngây ngô vì vàng, ngỡ ngàng vì đất, ngất vì tỷ giá, ngã vì lãi suất, uất vì giá xăng, băng hà vì chứng khoán, choáng váng vì lương (chả thấy tăng).

lhtuan

03/03/2011 12:01:05 CH #

nbquoc

Dạo này xăng lên giá cao quá mình chả thèm sắm... ô tô. Đi xe đạp thì chỗ làm xa quá đạp không nổi. Cuối cùng quyết định chuyển sang đi xe bus.
@ Sơn: Cám ơn bài viết của bạn đã giúp mình quyết tâm thực hiện chính sách thắt lưng buộc bụng. nhưng chỉ có một mình mình thôi còn sắp nhỏ và bà xã thì ngoại lệ.

nbquoc

03/03/2011 1:48:40 CH #

ntl

Các bác nếu muốn đi ôtô thì nên cải tiến, áp dụng sức kéo .... khỏi phải than xăng tăng giá nhé Tong


ntl

06/03/2011 3:36:39 CH #

ndnvien

Bác Quốc đi xe bus có như ông Azit Nexin không:
(Ông này người Thổ Nhĩ Kỳ mà cứ như người Việt ấy, chắc là thánh sống, mấy chuyện của ổng đều ứng dụng tốt cho VN)
Lên giá đến nơi rồi!!!
Khách khứa đến chơi nhà tôi. Giữa chừng câu chuyện có người hỏi:

- Nhà bác có đường không?

- Tất nhiên. Hôm qua vừa mua một cân.

Ông khách mỉm cười:

- Bác điên à? Mua mấy bao đường mà cất đi. Đường sắp hết rồi.

Không phải mấy cân mà là mấy bao mới sợ chứ!

Một người quen tôi lại đến bảo:

- Bác đã mua dầu chưa?

- Cũng còn một ít.

- Dầu hỏa rồi sẽ không bán nữa đâu, mua lấy mươi mười lăm can mà cất đi...

Không phải mươi mười lăm lít, mà mươi mười lăm can mới sợ chứ!

Một ông bạn đến bảo:

- Bác có trà không?

- Có chứ, mới mua một gói.

- Trời ơi, bác vẫn còn tỉnh táo đấy chứ? Bác phải mua ngay bốn năm chục gói, chỉ tuần sau là đốt đuốc ban ngày cũng không tìm thấy ở đâu bán.

Một ông khác khuyên:

- Đậu trắng, bác biết không, chạy đi mà mua lấy năm mười bao. Sắp đắt đến nơi rồi.

Không phải năm mười cân mà năm mười bao mới sợ chứ.

Ông hàng xóm sang hỏi:

- Bác còn xà phòng không?

- Cũng còn mấy bánh!

- Thế bác không biết chuyện gì à? Ai cũng chạy đi mua xà phòng cả.

Lại một người hàng xóm khác đe:

- Bác đừng nói với ai nhé. Dầu ô liu lên giá đến nơi rồi. Bác đi mua lấy vài can kẻo muộn.

Nếu nghe lời kẻ quen thuộc thì nhà tôi phải thành kho thực phẩm, còn tôi thì thuê khách sạn mà trú.

"Bác phải tìm nơi tích trữ...", "Không phải một vài cân, mà là mấy bao mấy thùng, mấy bịch".

Sáng danh Đức Ala, tôi làm gì có tiền! Tôi chỉ chạy được một cân dầu ôliu, ba bánh xà phòng, một gói trà, một cân đường thôi. Nhưng khi có ba người đến hỏi:

- Bác có đường không?

- Úi chà chà! Đầy cả gầm giường!...

- Thế dầu hỏa?

- Một trăm thùng chẵn, - tôi bịt ngay miệng ông ta lại.

- Còn trà?

- Thừa thãi - tôi đáp đầy chán ngán - tôi đã mua năm trăm gói để dành.

... Suốt mấy ngày liền, tôi ngồi trên chiếc xe buýt chạy tuyến đường từ nhà tôi ở phố Erenquê đến phố Cađưcây. Ngày hôm qua tôi bèn đi liền tù tì đến tận chuyến cuối...

- Xin lỗi bác - người bán vé hỏi - chúng tôi đi đã tám chuyến, sao bác còn ngồi. Vậy bác định đi đâu thế?

- Tôi phải ngồi đến tận chuyến cuối mới thôi.

- Sao lại thế?

- Anh đừng nói với ai nhé. Giá vé xe buýt cũng lên đến nơi rồi. Hôm nay còn rẻ, tôi phải cố đi cho nó đã.

ndnvien

30/03/2011 10:28:51 SA #

lhtuan


Xăng lên nữa, chỉ có nước...





Laughing

lhtuan

Thêm Comment




biuquoteimagedownloadlink Click to change captcha

  • Comment
  • Preview
Loading
Upload hình ảnh (dưới 1MB):  

Upload file : (dưới 1MB):  



<<  Tháng Năm 2012  >>
ThThThThThThCh
30123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031123
45678910
DANH MỤC TRANG